Câu chuyện về ngọn đèn và ánh trăng, điều kỳ diệu đã đến trong bóng tối thế nào?

05/03/2025 | 64

Câu chuyện về ngọn đèn và ánh trăng đem lại tư duy về cuộc sống, cơ hội và sự màu nhiệm luôn sẵn sàng quanh ta. Chưa bao giờ là ngõ cụt, cùng đường hay tận thế... 

Giác ngộ là tìm kiếm thứ mà chúng ta đã được ban tặng. Giác ngộ là sự hồi tưởng, là nhớ lại, là ký ức về thứ vốn dĩ đã thuộc về chúng ta. Nhưng sự đánh mất này cũng rất cần thiết.

Tôi có nghe kể rằng một đêm nọ, một người đàn ông ngồi trong túp lều, sau khi thắp một ngọn đèn nhỏ và đọc kinh sách. Rồi đến nửa đêm anh mệt mỏi, anh thổi tắt đèn. Và rồi anh ấy rất ngạc nhiên! Khi đèn còn cháy, trăng tròn chỉ đứng bên ngoài, không vào tận trong. Còn khi đèn tắt, ngọn lửa leo lét yếu ớt đã tắt, thì những tia sáng của mặt trăng lại tràn vào bên trong. Từ mọi cánh cửa lớn đến cửa sổ, mọi khe hở, mặt trăng đều chui vào được, bắt đầu nhảy múa bên trong. Người đàn ông đó rất ngạc nhiên! Anh ta nói rằng một ngọn đèn nhỏ đã giữ/cản cho mặt trăng to lớn dừng lại bên ngoài.

Chúng ta cũng đã thắp sáng nhiều ngọn đèn nhỏ nhỏ của sự kiêu ngạo, cái tôi to bự, chính vì chúng mà mặt trăng to lớn của Cái Tôi Vũ trụ vẫn chỉ đứng bên ngoài. Ý nghĩa của giác ngộ là: thổi tắt ngọn đèn này, hãy để bóng tối ngự trị. Hãy tiêu diệt ngọn lửa mà bạn đã biết là Cái Tôi, và ngay lập tức từ mọi hướng, người đó đến, từ mọi hướng, người đó đến; người đã bị chặn lại bởi sự kiêu ngạo nhỏ bé này, cái tôi này của chúng ta.

Đó là lý do tại sao Người đã nói với bạn về ba bước để giác ngộ: bóng tối, cô đơn và biến mất. Nếu đèn tắt, ánh sáng của Cái Tôi Vũ trụ sẽ được tiếp nhận ngay lập tức. Bước đầu tiên là bóng tối. Nếu ai đó chỉ hoàn thành bước đầu tiên, thì toàn bộ mọi thứ đã được thực hiện. Nếu ai đó chìm đắm hoàn toàn trong bóng tối tuyệt đối, thì bản thân anh ta sẽ biến mất, chỉ còn lại bóng tối. Nếu chỉ bước đầu tiên được hoàn thành, thì toàn bộ mọi thứ đã được thực hiện. Nhưng nó không được hoàn thành, đó là lý do tại sao phải thực hiện bước thứ hai.

Nếu bước thứ hai cũng được hoàn thành rằng tôi thực sự nhận ra rằng tôi hoàn toàn cô đơn, thì chúng ta sẽ đạt được người cô đơn từ vĩnh cửu. Nhưng điều đó cũng không xảy ra và vì vậy bước thứ ba phải được thực hiện - tôi đã biến mất.

Nếu tôi hoàn toàn biến mất thì ngay bây giờ sẽ đạt được điều đang tìm kiếm. Hạnh phúc mà tôi không bao giờ đạt được, bởi vì tôi chỉ là nguyên nhân của nỗi buồn. Tôi thậm chí sẽ không có được hạnh phúc. Ánh sáng mà tôi không bao giờ nhìn thấy, bởi vì tôi chỉ là ngọn đèn leo lét đã xua đuổi mặt trời to lớn. Giọng nói, âm nhạc mà tôi không bao giờ nghe thấy, sẽ trở nên nghe được ngay bây giờ. Nhưng giai điệu của tôi, của tôi rất mạnh mẽ, và chúng tôi chỉ đắm chìm trong đó. Ở đó, chúng tôi tiếp tục nói tôi, và tôi, và tôi bên trong.

Kabir đã nói rằng tôi đã nhìn thấy một con dê cứ kêu be be, be be, be be, be be. Sau đó, con dê chết. Từ da của nó, ai đó đã làm dây cho một nhạc cụ dây. Và tôi thường đi ngang qua con đường đó. Và tôi đã nghe thấy một bài hát như vậy trên nhạc cụ mà tôi chưa từng nghe thấy. Vì vậy, tôi đã chặn người đàn ông đó lại và hỏi rằng anh ta lấy nhạc cụ đó ở đâu?

Anh ta nói, anh không thấy sao, có một con dê ở đây cứ kêu be be be be. Đây là con dê và đã trở thành dây của nhạc cụ. Bây giờ, âm nhạc tuyệt vời đang được tạo ra. Kabir đã cười rất nhiều rằng điều này thật đáng kinh ngạc, con dê còn sống không thể hát nhạc, chỉ biết kêu be be, còn con dê chết lại đang tạo ra âm nhạc!

Kabir trở về và nói với những người bạn đồng hành của mình, chẳng phải vẫn sẽ có thể tốt hơn sau khi chúng ta chết sao! Bỏ cái tôi tôi tôi đi, chết đi! Ta vừa trở về sau khi chứng kiến một phép màu!

Một con dê sống không bao giờ có thể hát một bài hát; sau khi chết, anh ấy đang hát một bài hát. Vì vậy, chúng ta cũng chết, không! Đó là điều tôi cũng đang nói rằng chúng ta biến mất, không! Vậy thì sẽ còn lại âm nhạc. Ngay khi chúng ta biến mất, nó vẫn còn đó. Chúng ta sẽ khao khát. Hãy lưu ý, không ai chạm vào ai cả; nếu ai đó đang chạm vào thì người đó sẽ di chuyển ra một chút và ngồi xuống. Không ai được chạm vào người khác. Nhắm mắt lại, giữ cho cơ thể thả lỏng. Để cơ thể thả lỏng, nhắm mắt lại. Và nhìn xem, bóng tối và bóng tối ở khắp mọi nơi ... theo mọi hướng, bóng tối và bóng tối ... bóng tối vô tận ... theo mọi cách, theo mọi hướng, đều có bóng tối và bóng tối ... khao khát, nhìn xem, trải nghiệm, có bóng tối và bóng tối ... mọi thứ biến mất, chỉ còn lại bóng tối ... theo mọi hướng, đều có bóng tối đen như mực ... cứ tiếp tục trải nghiệm bóng tối này trong năm phút, chỉ có bóng tối ... không có gì rõ ràng, không có gì nhìn thấy được, chỉ có bóng tối ... Và khi bóng tối dày đặc hơn, và khi bóng tối trở nên dày đặc, và khi chỉ còn lại bóng tối, thì từ từ một sự bình yên tuyệt đối sẽ bao trùm từ mọi hướng. Trong từng thớ thịt, từng nhịp tim, từng hơi thở, sự bình yên sẽ bao trùm.

Hãy nhìn xem, trải nghiệm, chỉ có bóng tối ... có bóng tối và bóng tối ... trong năm phút cứ tiếp tục nhìn thấy bóng tối, và trong khi nhìn thì tâm trí sẽ bắt đầu trở nên yên tĩnh ... chỉ có bóng tối ... chỉ có bóng tối ... bóng tối vô tận ... bóng tối theo mọi hướng ... chỉ có bóng tối ... và tâm trí đang bắt đầu yên tĩnh hơn, tâm trí đang yên tĩnh hơn, tâm trí đang yên tĩnh hơn, tâm trí đang yên tĩnh hơn ... tâm trí đã trở nên hoàn toàn yên tĩnh ... tâm trí trở nên yên tĩnh, tâm trí trở nên yên tĩnh, tâm trí trở nên yên tĩnh .... chỉ có bóng tối ... bóng tối vô tận ... theo mọi hướng đều có bóng tối ... không có gì ngoài bóng tối ... tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh ... Chỉ có bóng tối ... chỉ có bóng tối ... và tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh ... tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên hoàn toàn yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh ... chỉ có bóng tối ... theo mọi hướng, chỉ có bóng tối ... bóng tối vô tận ... và tâm trí, và tâm trí đã trở nên hoàn toàn yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh, tâm trí đã trở nên yên tĩnh. Nhận biết rõ bóng tối này. Đó là bước đầu tiên của giác ngộ: bóng tối tuyệt đối, nơi không có gì để nhìn, nơi không có gì để suy nghĩ, bóng tối, chỉ có bóng tối ở đó. Và tâm trí đã trở nên yên tĩnh.

Bây giờ, từ từ mở mắt ra ... giống như sự bình yên ở bên trong, một sự bình yên tương tự sẽ hiển hiện bên ngoài. Từ từ, từ từ, mở mắt ra ... bên ngoài cũng vậy, mọi thứ đều yên bình, từ từ, từ từ mở mắt ra ... rồi hiểu bước thứ hai, và sẵn sàng cho nó.

Bước thứ hai của giác ngộ là nhận ra sự cô đơn.

Không có gì đẹp hơn là được ở một mình

... còn tiếp


(*) Xem thêm

Bình luận
Gọi ngay : 0908034035